|
|
|
|
|
 |
|
Khám
phá Côn Minh cùng Ashima
|
|
|
|
 |
|
Làm thủ tục qua cửa khẩu quốc tế Lào Cai, cả
đoàn 17 người (gồm 14 nhân viên xuất sắc tại
phía Bắc và 3 khách mời từ phía Nam), lục
tục bước qua cầu, bên kia là lãnh thổ Trung
Quốc. |
|
Cả đoàn lên xe, bắt đầu cuộc hành trình. Có
khá nhiều bạn đi xe không được tốt lắm,
nhưng sự háo hức đã khiến tất cả như quên đi
những mệt nhọc. Đường đi từ Lào Cai đến Mông
Tự - một huyện thuộc tỉnh Vân Nam, Trung
Quốc – khá đẹp. Theo lời anh hướng dẫn viên
Tiến – người Trung Quốc, thì đường này là
đường mới khánh thành, rất rộng rãi, bằng
phẳng, đặc biệt là rất nhiều hầm xuyên núi,
nên thời gian được rút ngắn hơn trước kia
rất nhiều. Càng lên cao, cứ nghĩ là thời
tiết sẽ càng mát mẻ, thế nhưng cũng khá nóng
vào buổi trưa. Đến tối, cả đoàn ăn uống nghỉ
ngơi ở khách sạn tại Mông Tự, lấy sức cho
ngày tiếp theo.
Ngày tham quan đầu tiên, điểm đến là A Lư cổ động, nơi mà
hàng chục triệu năm về trước là đáy biển.
Những thạch nhũ rủ xuống khắp nơi, từ trên
trần, bên vách, nhìn khá lung linh và quyến
rũ. Động có 3 hang lớn, hang thứ hai phải đi
thuyền để ngắm, mọi người cùng nhau hát vang,
làm náo nhiệt cả vùng hang rộng lớn. |
|
 |
|
|
|
 |
|
|
|
 |
|
Chụp hình lưu niệm trong động nào. |
|
 |
|
Hết động thứ hai,
mọi người cùng đi cáp treo qua động thứ ba |
|
|
|
Trong động này có điều khá đặc biệt, từ trên
trần, thạch nhũ tạo hình thành hai bộ phận
nam và nữ, tự nhiên và hiển nhiên như trời
đất phải có.
Rời động thì đã trưa, đói bụng rồi, cả đoàn cùng ăn
trưa tại một nhà hàng dân tộc, cách bài trí
khá độc đáo với lá thông khô dưới sàn và bàn
ghế thấp. Một điều rút ra được qua cả chuyến
đi là bữa ăn nào cũng rất nhiều món, rau thì
xào chứ ít khi luộc. Hôm nào mà được rau
luộc là vui lắm. Cả đoàn cùng nhất trí là,
khi nào mà mình có thể ăn hết các bữa ăn,
thì thể trạng người Việt Nam chắc chắn sẽ
được cải thiện. |
|
|
|
 |
|
Rời Alư, đoàn đến thăm Chùa Đồng Kim Điện,
ngôi chùa duy nhất với mái bằng đồng và bảy
tầng tháp có chuông lớn nhất Trung Quốc (nặng
48 tấn). Đánh thử một tiếng chuông, cầu bình
an cho cả đoàn nhé |
|
 |
|
|
|
Bữa
ăn tối được cả đoàn mong chờ háo hức, thưởng
thức lẩu nấm đi thôi
Trước tiên là phải chụp một tấm lưu niệm
phía truớc nhà hàng |
|
 |
|
|
|
Nhà hàng bài trí khá đơn giản, có một dãy rổ
trưng bày nấm, cùng những hũ rượu ngâm nấm,
phía trên tường là các tranh nấm chụp trong
rừng, nhìn rất trực quan sinh động, nhưng
vẫn thấy không khí thiếu thiếu cái gì đó.
Bàn ghế vẫn là các bàn xoay đặc trưng của
Trung Quốc, nồi lẩu thì rất to, và nhân viên
thì thay nhau đổi người để phục vụ !!! |
|
|
|
 |
|
Lẩu nấm hôm ấy có cây trà, mỡ gà, tùng nhung
tươi, gan bò sữa đỏ, thêm một vài loại nấm
lạ chưa từng ăn hay thấy. Tất cả cùng được
cho vào nồi, thực khách cũng được dặn dò chờ
nấm sôi 10 phút mới nên dùng. Cả đoàn cùng
nhìn nhau, nhớ câu “10 phút sôi nấm,...” mà
thường ngày vẫn nhắc trước khi phục vụ. À,
mà hôm nay mình được phục vụ chứ nhỉ. |
|
|
|
 |
|
Nâng ly nhé |
|
|
|
 |
|
Cùng quan sát cách bạn phục vụ |
|
|
|
 |
|
Thử đội mũ phục
vụ xem có khác Ashima không |
|
|
|
Nước lẩu đậm đà, nhưng các loại rau thì khá
lạ, và càng về cuối thì mọi người càng bớt
dần cái háo hức ban đầu.
Hai buổi ăn lẩu nấm ở Côn Minh, rút ra được rằng, cái
thiếu thiếu ấy chính là không gian, là mùi
thơm ngào ngạt của nấm, là màu vàng ấm cúng
đặc trưng, là nụ cười thân thiện của nhân
viên phục vụ, là cái tinh tế nhẹ nhàng của
cách bài trí sang trọng nhưng gần gũi...
Điểm dừng tiếp theo trong hành trình là Vân Nam bảy sắc,
thưởng thức các sắc hoa và chương trình văn
nghệ dân tộc |
|
|
|
 |
|
|
|
Buổi chiều, cả đoàn ghé thăm Thạch Lâm, nơi
mệnh danh là Thiên hạ đệ nhất kỳ quan. Các
khối đá xếp chồng chồng lớp lớp, diện tích
hơn 40 ngàn hecta. |
|
 |
|
|
|
 |
|
|
|
 |
|
|
|
 |
|
|
|
Nơi đây được dùng để quay ngoại cảnh cho bộ
phim lừng danh Tây Du Ký.
Cùng xem anh Vĩ, Kế toán trưởng chi nhánh TPHCM nghịch
ngợm như Tôn Ngộ Không nhé. Cái lỗ tròn tròn
phía sau ấy chính là nơi đầu của Tề Thiên
thò ra ngoài khi chịu hình phạt núi đè của
Như Lai Phật tổ đấy. |
|
|
|
 |
|
|
|
|
Theo truyền thuyết của dân tộc Di, thì Thạch
Lâm là đất tổ của dân tộc này. Đoàn bắt gặp
các cô gái Ashima, trang phục nhiều màu sắc,
có hai sừng trên đầu, dấu hiệu của sự trinh
trắng. Vì sợ bị “bắt” ở lại, nên “phó nháy”
Vĩ chỉ dám chụp hình các cô ấy xa xa. |
|
|
|
 |
|
|
|
Rồi sau đó, cùng hóa trang thành Ashima nào |
|
 |
|
|
|
 |
|
|
|
 |
|
|
|
Kết thúc chuyến đi, tinh thần cả đoàn đều
phấn khởi, át mất cái mệt mỏi của những
chuyến di chuyển liên tiếp. Mỗi người có một
ấn tượng riêng, như bạn Hà – kế toán HN –
thì là “em ấn tượng nhất là anh Vĩ vui tính”.
Với bạn Cát lại là một mơ ước ngày nào đó
Việt Nam cũng phát triển như Trung Quốc, với
chị Phương thì chính tinh thần đoàn kết của
cả đoàn trong suốt chuyến đi là ấn tượng
nhất, và còn nhiều, nhiều ấn tượng khác nữa.
Nhưng như câu kết của anh Vĩ, thì chúng ta
nên hoàn thành nhiệm vụ của mỗi người và
sống tốt với gia đình, với mọi người xung
quanh, như vậy đã là tốt nhất rồi.
Chia tay hành trình, mỗi người về lại với công việc
thường ngày của mình. Nhưng chắc rằng, những
niềm vui, những suy tư sẽ còn lại với các
bạn, mãi mãi. |
|
|
|
TPHCM, ngày 16 tháng 9 năm 2009
Chuỗi nhà hàng lẩu nấm Ashima |
|
 |
|